12 Nữ Thần

Chương 77: Lôi Long Và Lôi Lân

Sau một lúc lâu thổn thức ôm chặt Dương, Long Chúc Băng mặc lại quần áo và cùng hắn ngồi tựa vai trên cỏ.

"Thời gian qua ngươi đã đi đâu, làm gì?" Im lặng rất lâu, Băng mới nhẹ nhàng lên tiếng hỏi.

Băng và Diễm giống nhau như hai giọt nước, chỉ khác ở chỗ Diễm là giọt nước nóng còn Băng là giọt nước lạnh, giọng nàng cũng giống giọng Diễm nhưng khác ở chất băng hàn.

"Ta... sau cuộc thi lần đó, ta bị một thằng trùm xã hội đen của Tử Cung bắt cóc, đến ba năm sau mới... mới liều mạng chiến đấu đến gần hấp hối mới thoát ra được..."

Dương vừa kể vừa thêm thắt cho tăng phần kịch tính: "Sau khi về trường, ta cùng ba thằng bạn dẹp loạn băng đảng đang nắm trùm học viện lúc đó, chúng có hơn tám trăm thằng!"

"Ở bí cảnh, sau khi đại chiến với Long Ngạo thì ta phải đấu với con Giao Long cấp Vương, bị nó quất đuôi gãy nát một nữa cơ thể!"

Long Chúc Băng ngạc nhiên hỏi: "Ta nghe kể ngươi chỉ bị gãy tay thôi mà?"

"À à! Ta nói chưa được đúng lắm..."

Dương kể tiếp quá trình rời khỏi bí cảnh: "Ta vô tình, chỉ vô tình thôi nhé, đi nhầm vào quán cà phê đèn mờ, lúc chạy ra thì thấy cậu Long Chúc Lôi vào uống đá me ôm mà không có tiền trả, thế là ta trả giúp..."

Nghe đến đây, khóe miệng Long Chúc Băng khẽ mỉm cười, thế là Dương tiếp tục vừa kể vừa pha trò để được thấy nụ cười của người dì xinh đẹp.
Đảo Chủy Hỏa Hầu, một trong Nhị thập bát tú.

Long Ngạo và Trần Phi Âm sau một hồi hợp sức đã đánh bại được Chủy Hỏa Hầu, vệ thú Linh Tướng cấp 9 đỉnh cấp.

Vấn đề tiếp theo là ăn chia thế nào, khi mà chiếm lợi phẩm chỉ duy nhất có một.

"Đánh một trận, ai thắng người đó lấy, ngươi nghĩ thế nào?" Long Ngạo nói.

Phi Âm thở dài: "Thôi! Chừa sức để đánh các vệ thú còn lại nữa! Dù gì ta cũng là đàn anh, nhường viên này cho ngươi, nếu có cơ hội hợp tác tiếp thì viên tiếp theo thuộc về ta, đồng ý không?"

Long Ngạo suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu: "Được! Vậy viên này ta tạm giữ... Chắc chắn sẽ còn gặp lại, cho nên lần sau tiếp tục hợp tác, viên tiếp theo sẽ thuộc về ngươi!"

"Đồng ý!" Phi Âm gật đầu, đứng lui ra cho Long Ngạo tháo viên Tinh tú linh châu khỏi trán Chủy Hỏa Hầu.

Long Ngạo, thiên tài được Long tộc chú trọng bồi dưỡng, cả về linh lực, trí tuệ và kinh nghiệm đều hơn xa người thường, đương nhiên không dại dột đưa lưng về phía Phi Âm, mà cẩn thận chuẩn bị sẵn một tấm vảy Long Thần rồi mới đề phòng tháo gỡ viên tinh tú linh châu.

Nhưng Phi Âm thì không có vẻ nào sẽ đánh lén sau lưng Long Ngạo, chỉ đứng khoanh tay nhìn Long Ngạo lấy viên linh châu. Không khí hòa hoãn trở lại, hai người giải bỏ Long hóa, Kỳ Lân hóa và vận công hồi phục linh lực và thể lực rồi tiếp tục di chuyển sang đảo khác.
Tiếp theo chỉ còn lại những vệ thú cấp Đại Tướng sơ cấp.

Đảo Hư Nhật Thử, vệ thú hình chuột của Bắc Phương Băng Quy, Mai Thủy Quỳnh và anh trai của nàng, Mai Thúc Quy cùng hợp lực chiến đấu.

Mai Thúc Quy 29 tuổi, tộc trưởng tương lai của Quy tộc, là một thiên tài về tu luyện với linh lực Linh Tướng cấp 2. Tuy đã thực hiện Quy hóa nhưng vẫn không phải đối thủ của Hư Nhật Thử, Đại Tướng sơ cấp.

Khác với Long hóa, Quy tộc vốn đề cao sự đơn giản, lại thiên về phòng ngự, cho nên Quy hóa cấp độ thấp của Quy tộc không làm biến đổi hình thể mà chỉ tạo ra một chiếc mai rùa cứng chắc, vừa dùng làm khiên, vừa dùng làm vũ khí hạng nặng, cấp độ biến hóa càng cao thì chiếc mai càng to, càng cứng chắc lợi hại.

Mai Thúc Quy mang linh lực Kim hệ, chiếc mai rùa của hắn là một chiếc mai bằng bạc to lớn đầy gai nhọn, lại có phần viền sắc bén có thể đập như chùy cũng có thể ném vào kẻ địch. Còn của Thủy Quỳnh là một chiếc mai Băng hệ, trông gọn gàng hơn và có màu băng lam trong suốt trông như một tác phẩm nghệ thuật đẹp mắt.

Nhưng đối thủ là Đại Tướng sơ cấp, Thúc Quy còn có thể chật vật đỡ đòn, nhưng Thủy Quỳnh trẻ tuổi hoàn toàn vô phương chống đỡ trước Hư Nhật Thử.

Lúc này, chợt một bóng người lực lưỡng hiện ra, chính là Trần Phi Âm.

"A! Chào Thúc Quy! Có cần ta giúp không?" Phi Âm cười hỏi.

Thúc Quy giơ chiếc mai rùa ra đỡ đòn, mỗi cú đỡ lại bị đánh lui vài bước, hắn đáp: "Cần! Dùng Phi Lân Thánh Tiễn của ngươi hạ nó giúp ta! Viên tinh tú linh châu sẽ là của ngươi!"

"Sao ngươi biết ta mang Phi Lân Thánh Tiễn?" Phi Âm ngạc nhiên hỏi, Phi Lân Thánh Tiễn là một trong những Thánh Bảo chí cao của Kỳ Lân tộc, vốn chỉ có tộc trưởng được phép tùy ý sử dụng.

"Còn phải hỏi, chẳng lẽ tộc trưởng Kỳ Lân tộc để ngươi tay không vào đây sao? Còn không mau dùng, ta sắp cản không nổi rồi!"

"Được! Vậy ngươi cố cầm cự! Ta cần thời gian tụ lực để bắn tiễn!" Phi Âm nói, sau đó lấy ra một mũi tên màu xanh ngọc bích lung linh, chính là Thánh Bảo hạ cấp Phi Lân Thánh Tiễn của Kỳ Lân tộc.

Phi Âm lắp Phi Lân Thánh Tiễn và kèm theo một mũi tên khác rồi giương cung, ngắm hai mũi tên về phía Hư Nhật Thử. Mũi tên bình thường bắt đầu phát ra Lôi linh lực, còn Phi Lân Thánh Tiễn thì sáng lên, Thánh Tiễn này tuy sức sát thương cực cao, nhưng lại tiêu hao linh lực khủng khiếp và cần nhiều thời gian tập trung tụ lực, cho nên chỉ thích hợp đánh lén hoặc cần có người hỗ trợ ngăn địch.

Răng rắc!

Liên tục chịu đòn, chiếc khiên của Thúc Quy nứt vỡ nặng nề, đã mẻ một mãng lớn và có nguy cơ vỡ tan.

Lúc này, Phi Âm buông tiễn.

Xoẹt!

Hai mũi tên cùng bay vút đi, Phi Lân Thánh Tiễn bắn vào đầu Hư Nhật Thử, bị lớp phòng ngự của con chuột này cản lại nhưng vẫn tiếp tục đâm vào, giằng co một hồi, mũi tên cũng thành công cắm sâu vào đầu Hư Nhật Thử, Lôi linh lực tích tụ trong Phi lân thánh tiễn bộc phát, lan ra khắp cơ thể và đánh gục Hư Nhật Thử.

Mũi tên còn lại cắm sâu vào vai Thúc Quy.

"Anh cả!" Thủy Quỳnh gào to, chạy lại đỡ lấy Thúc Quy đang tê liệt vì Lôi lực trong mũi tên.

"Tên khốn kiếp! Sao ngươi lại bắn anh ấy!" Thủy Quỳnh phẫn nộ nhìn Phi Âm.

Phi Âm phất tay gọi Phi Lân Thánh Tiễn tự rút khỏi đầu Hư Nhật thử bay trở về tay hắn rồi nhún vai: "Chỉ là lạc đạn thôi! Mà lỡ trúng cũng tốt, chứ ta bắn tên xong, hai anh em ngươi trở mặt cùng xông vào đánh ta thì ta mất cả chỉ lẫn chày nha!"

Sau đó Phi Âm tiến lại đầu Hư Nhật Thử còn đang co giật hấp hối.

Đột nhiên một bóng người áo trắng xuất hiện ngay trước mặt Thủy Quỳnh.

"Sùng Hạo!" Thủy Quỳnh gọi to.

"Có chuyện gì? Thúc Quy sao lại trúng tên?" Sùng Hạo vừa xuất hiện đã thấy biến, liền hỏi.

Thủy Quỳnh uất phẫn chỉ tay về phía Phi Âm: "Là hắn! Hắn bắn lén anh cả!"

"Hiểu!" Sùng Hạo gật đầu, rút Thuận Thiên kiếm lao về phía Phi Âm.

Phi Âm thấy Sùng Hạo xông tới, vừa dùng thánh tiễn nên linh lực yếu ớt, liền tháo lấy viên tinh tú linh châu rồi phóng chạy đến bệ đá, vừa kịp dịch chuyển ngay khi một đường kiếm của Sùng Hạo chém đến, trước khi dịch chuyển còn để lại một nụ cười châm chọc.

Sùng Hạo biết đuổi không kịp nên dừng lại nói: "Hừ! Để xem mày chạy đâu cho thoát!"

Nói xong, Sùng Hạo quay lại giúp Thủy Quỳnh cứu giúp Thúc Quy.
Lúc này, Dương và Băng vẫn còn đang trò chuyện, Dương hỏi về cuộc sống của Băng sau khi trở về Long thành rồi sau đó mới hỏi về Diễm.

"Mẹ ta hiện tại vẫn khỏe chứ?"

Băng có phần ngập ngừng: "Chị ấy vẫn khỏe... nhưng mà..."

"Nhưng sao?"

"Lần đó... tổn thương đến linh hồn, chị Diễm hiện tại... tạm thời quên rất nhiều chuyện, chỉ còn nhớ được lúc nhỏ..."

Nghe đến đây, cơn thù hận trong lòng Dương lại trỗi dậy: "Hừ! Lão Long Hán khốn nạn! Lần sau đến Long thành ta sẽ đập lão nát đầu!"

Long Chúc Băng vội nắm chặt tay Dương, kềm nén cơn giận của hắn: "Ngươi đừng nóng vội! Hãy rèn luyện cho tốt, ta tin rồi sẽ có lúc ngươi trả được thù và mang Diễm trở về..."

"Ta sẽ! Ta sẽ khiến cả Long tộc không dám mở miệng, mang mẹ trở về, và mang cả nàng về làm vợ ta nữa!"

Chúc Băng đỏ mặt: "Ta... ta là dì ruột của ngươi..."

"Thì đã sao? Chẳng phải nàng đã thuộc về ta còn gì?"

"Ta... ta..."

Nhớ lại chuyện xưa, Long Chúc Băng mặt đỏ như gấc, thẹn thùng đáng yêu khiến Dương không chịu được, nhích lại hôn vào làn môi thơm mát lạnh của nàng...

Hoa tình hé nở...

Đảo Đông Long, bốn vị tổ tiên đồng loạt mở mắt, Đông Phương Kim Long cười hề hề khoái chí, còn Nam Hỏa Phượng Hoàng vỗ trán lắc đầu ngán ngẩm: "Ôi trời ạ! Đúng là kỳ Tứ linh hội tụ nóng bỏng có một không hai nha..."

Bắc Quy cũng cười ha hả tiếp lời: "Khi hắn lên đây, ta phải hỏi xem hắn đến đây tham gia Tứ linh hội tụ hay đến để tuyển vợ nha! Ha ha..."

Cả bốn vị tổ tiên cùng cười vang, ngay cả Tây Mộc Kỳ Lân cũng cười theo quên nỗi buồn bực về tên hậu nhân không ra gì, vừa cười vừa nói: "Đã lâu không có tên nhóc nào thú vị như tên này nha! Ha ha!"
Cuộc du hành Nhị thấp bát tú đã bước vào giai đoạn cuối cùng, khi mà chỉ còn lại 4 đảo gồm Thất Hoả Trư của Bắc Phương Băng Quy, Sâm Thuỷ Viên của Tây Mộc Kỳ Lân, Dực Hỏa Xà của Nam Hỏa Phượng Hoàng và Cang Kim Long của Đông Phương Kim Long.

Đảo Sâm Thủy Viên, tên thiên tài ẻo lã của Phượng Hoàng tộc, vốn đã dùng đến Phượng Hoàng tái sinh và sau mười phút trần truồng trốn chạy trước Sâm Thủy Viên, bị con vượn tay dài mang linh lực Linh Tướng cấp 10 trung cấp tung chưởng hạ gục lần nữa, nhưng không chết tiếp mà được đưa ra khỏi quần đảo Tứ Linh, trở về dưới chân tượng đài Tứ Linh ở đảo Cát Bà, Sâm Thủy Viên trở lại bệ đá, đứng thành tượng như tư thế ban đầu. Một thiên tài khác của Kỳ Lân tộc cũng chịu số phận tương tự ở một đảo khác.

Còn Phi Âm vừa khoái trá sau khi chiếm đoạt thêm một viên tinh tú linh châu liền được dịch chuyển sang đảo Thất Hỏa Trư và gặp lại người cũ.

"Long Ngạo! Lại gặp nhau rồi, ha ha!"

Long Ngạo thở phào, cũng may là Phi Âm, thêm người thêm sức chứ không phải Dương hay Sùng Hạo.

"Lại gặp nhau! Hình như ngươi có gì vui?" Long Ngạo hỏi vì thấy vẻ mặt đắc chí khác thường của Phi Âm.

Phi Âm khoe khoang: "Ha ha! Trước đó đoạt được tinh tú linh châu từ tay Hắc Vũ Tiên Long Võ Phi Dương, sau lại lấy một viên khác ngay trước mũi Bạch Long Bá Vương Sùng Hạo, ngươi nói xem có đáng vui không? Ha ha!"

"Lợi hại vậy sao? Ta muốn gặp hai tên đấy mà chưa có cơ hội!"

Phi Âm phẩy tay: "Bọn chúng xoàng thôi! Ta với ngươi hợp tác thì còn gì phải sợ?"

"Đúng! Giờ thì hợp tác hạ con lợn lòi này thôi, viên tinh tú linh châu này là của ngươi nha!" Long Ngạo nói.

"Được!"

Phi Âm gật đầu, thực hiện Kỳ Lân hóa và lấy Phi Lân Thánh Tiễn ra, cùng Long Ngạo đang Long hóa hợp chiến Thất Hỏa Trư.

Long Ngạo với Hoàng gia Long thể cấp độ 2, cùng với Hoàng Kim Ngạo Lôi, một loại dị lôi mạnh mẽ và Tiên Bảo cao cấp Hoàng Lôi Long Thương, vốn là phiên bản nâng cấp của Tiên Bảo hạ cấp Hoàng Long Thương mà Long Ngạo dùng khi xưa, xông vào đối đầu trực tiếp với Thất Hỏa Trư.

Còn Phi Âm cũng thực hiện Kỳ Lân hóa, đầu mọc ra hai chiếc sừng giống như sừng hưu nhưng oai hùng hơn nhiều, cùng với một chiếc sừng thứ ba vô hình mà hắn chưa hề hay biết, đôi chân nở lớn và mọc ra bộ móng như móng ngựa, tay mọc vuốt, khắp người mọc vảy, râu tóc mọc dài thành một chiếc bờm như bờm sư tử, miệng mọc răng nanh. Riêng hình xăm đầu Kỳ Lân ở ngực Phi Âm thì nữa dưới hình xăm đã đổi màu vàng lôi, còn nữa trên vẫn là màu xám, đây là biểu hiện mức độ Kỳ Lân hóa của Phi Âm hiện tại đạt đến khoảng năm mươi phần trăm, tương đương Long hóa cấp độ 2 của Long tộc.

Cuộc chiến giữa Lôi Long và Lôi Lân với Thất Hỏa Trư Đại Tướng trung cấp diễn ra gần nữa giờ, khi mà thời gian biến hóa của cả hai đã đạt đến giới hạn thì Long Ngạo mới tìm được sơ hở đánh tan phòng ngự của Thất Hỏa Trư, Phi Âm liền thừa cơ hội buông mũi tên Phi Lân Thánh Tiễn đã giương sẵn.

Thất Hỏa Trư bại trận ngã xuống, Long Ngạo cũng hoàn toàn kiệt sức trở lại hình người, vội vàng mặc lại quần áo rồi ngồi vận công, còn Phi Âm tiến đến nhận lấy chiếm lợi phẩm, sau đó tiến lại gần Long Ngạo.

Long Ngạo đang vận công, chợt có cảm giác ớn lạnh sống lưng, liền vội vàng đứng dậy.

Binh!

Nhờ đứng dậy mà thay vì trúng chưởng vào đầu, Long Ngạo chỉ trúng một chưởng vào vai, Phi Âm cũng kiệt sức nhưng sát thương không quá lớn.

"Ngươi muốn làm gì?" Long Ngạo phẫn nộ quát.

Phi Âm nhếch miệng: "Đương nhiên là xử ngươi rồi!"

"Xử ta? Làm vậy ngươi được lợi gì?"

"Lợi quá đi chứ! Ngươi chắc cũng thu được vài viên tinh tú tinh châu, tự giao ra đây thì ta tha mạng, còn không thì đừng trách ta giết người đoạt nhẫn!"

Long Ngạo cười khinh bỉ: "Giết ta? Rồi cái Kỳ Lân tộc của ngươi sẽ ra sao?"

Phi Âm cũng cười như nụ cười của Long Ngạo: "Vẫn vậy chứ sao? Long tộc tuy vẫn khá hùng mạnh đấy! Nhưng ngoài ta ra còn ai biết ta giết ngươi tại đây? Ha ha!"

"Tổ tiên biết!"

"Tổ tiên? Đây chỉ là một di tích của hàng vạn năm trước, tổ tiên còn tồn tại sao?"

"Vậy ba vệ thú còn lại, một mình ngươi tranh nổi sao?" Long Ngạo hỏi.

Phi Âm đáp: "Đương nhiên không tranh nổi, và cũng không cần tranh! Liều mạng chiến đấu với Linh Vương, không bằng nhẹ nhàng đoạt linh châu từ tay ngươi, hiệu quả của linh châu cũng như nhau thôi! Cứ ở đây chờ đến lúc Tứ Linh cảnh khai mở có phải hơn không? Ha ha!"

"Tên đê tiện!" Long Ngạo nghiến răng mắng, nhưng sức tàn lực kiệt, chỉ còn cách nhanh chân chạy vào bệ đá dịch chuyển.

"Tưởng tao để mày chạy sao!"

Phi Âm giương cung bắn vào lưng Long Ngạo, mũi tên lao đi, tưởng chạm vào lưng Long Ngạo nhưng đột nhiên một tấm vảy rồng hiện ra, dễ dàng cản mũi tên lại, Long Ngạo chạy thoát.

"Chết tiệt! Quên mất nó có thứ này!"

Phi Âm tức giận, nhưng cũng không vội đuổi theo mà ở lại vận công hồi phục, vì hắn nghĩ dù Long Ngạo có thoát ra và đi méc thì cũng không sao, hắn cũng thừa miệng lưỡi đối đáp.