1001 Đêm Tân Hôn

Chương 289: Bắc Minh thái thái

Kỷ Sênh đơ người ra, nheo mắt lại: “Anh là...?”

“Bệnh viện Ái Cách hai năm trước, lẽ nào Kỷ tiểu thư quên rồi?”

Bệnh viện Ái Cách....

Kỷ Sênh mới đầu còn suy nghĩ sau đó với nét mặt nghiêm khắc đứng lên: “Anh tìm tôi có việc gì?”

“Cách đây không lâu tôi làm việc mắc sai sót nên bị đuổi việc rồi, bây giờ đang ở vào trạng thái thất nghiệp, Kỷ tiểu thư có thể giúp tôi tìm một công việc không? Không cần phải rất tốt, chỉ cần thoải mái hơn trước một chút là được!”

“Tôi vẫn còn là sinh viên đi học, anh thấy tôi có thể giúp anh à?”

“Nhà họ Kỷ cô có tiền có quyền, có gì mà không giúp được chứ?”

“Xin lỗi, tôi giúp không nổi!” Kỷ Sênh lắc đầu từ chối, lạnh lùng nói: “Có điều anh cũng đã nói Kỷ gia chúng tôi có tiền lại có quyền, vậy thì nếu anh muốn yên ổn sống tiếp ở cái đất Hải Thành này thì tốt nhất ngậm cái miệng cho chặt một chút!”

“Mẹ kiếp, ông mày đây đến công việc còn không có nữa lại còn sợ cô chắc?” Người đàn ông đột nhiên thay đổi thái độ và giọng điệu, không còn sự nhẹ nhàng lúc ban đầu: “Tôi cho cô hai ngày, nếu không tìm được việc thì...”

“Anh có thể thử xem!”

“Kỷ Sênh, chúng ta báo cảnh sát.” Lương Nặc bị thái độ lỗ mãng của người đàn ông dọa làm cho sợ hãi, lập tức liền muốn báo cảnh sát: “Muốn không làm mà ăn á...làm gì có chuyện dễ dàng thế?”

Người đàn ông nghe thấy báo cảnh sát liền cười ha ha: “Báo cảnh sát đúng không? Báo nhanh đi, tốt nhất là để tất cả mọi người đều biết thiên kim tiểu thư nhà họ Kỷ thực ra chỉ là cái đồ hàng rách nát mà thôi.”

Không gian đột nhiên như tĩnh lặng.

Lương Nặc như không tin vào mắt mình nhìn Kỷ Sênh, cô bạn cô với nét mặt lạnh lùng, cắn chặt môi.

“Cút....”

Kỷ Sênh hét lớn.

“Ha ha, nhớ đấy, tôi chỉ cho cô có hai ngày thôi đấy!”

Nhìn vào sự tự tin bước đi của người đàn ông, Lương Nặc an ủi: “Kỷ Sênh, không sao đâu, hắn chỉ là một kẻ điên, hôm nay tớ cũng gặp phải lắm kẻ kì quái biến thái lắm.”

Kỷ Sênh dường như tay chân đều đang run lên, cố dặn ra một nụ cười: “Tớ biết rồi.”

.............

Đầu tháng, đã hẹn với Liễu Tiêu Hàn, Lương Nặc cùng với Bắc Minh Dục đi tham gia yên tiệc thương nghiệp của anh rể Liễu Tiêu Hàn, có điều Bắc Minh Dục còn bận chút việc nên sẽ tới muộn một chút.

Quy mô bữa tiệc không lớn nhưng đã bao trọn cả một tầng.

Anh họ của Liễu Tiêu Hàn họ Thẩm, cũng được coi là ông chủ doanh nghiệp có tiếng trong số các doanh nghiệp nhỏ ở Hải Thành.

Mọi người cũng đều rất nể mặt, coi anh ta như một ngôi sao mới nổi, Lương Nặc cùng với Liễu Tiêu Hàn lượn một vòng, nghe thấy rất nhiều lời khen ngợi của các bậc tiền bối dành cho anh ta.

“HÌnh như anh rể cậu rất được mọi người yêu quý thì phải.”

“Đương nhiên, có mấy nhà đều muốn liên hôn với anh ấy!” Liễu Tiêu Hàn tự hào vỗ ngực mình vừa nói vừa liếc trộm nhìn xung quanh: “Có điều những đứa con gái đó anh ấy chẳng ưng ai cả.”

Mẫu thân cảu Thẩm Lưu Nguyên là Triệu Mặc, vừa mới đi vào tới đại sảnh đã nhìn thấy một người phụ nữ mặc chiếc váy dài đỏ tươi đứng ở một nơi không xa, nhìn từ phía sau thì có vẻ rất có khí chất.

Đang nghĩ xem đó là vị thiên kim tiểu thư nhà nào, đi lại gần liền phát hiện ra là Liễu Tiêu Hàn.

“Sao cô lại tới đây? Chẳng phải bảo cô đừng có tới à?”

“Bác ạ, anh rể có nói là bảo cháu đừng tới à? Tối qua trước khi đi ngủ còn dặn cháu tới sớm một chút để gặp gỡ mọi người nữa đấy!”

Liễu Tiêu Hàn cười vô tội, trong giọng nói đầy sự khiêu khích, chọc cho Triệu Mặc tức tới nỗi môi run lên.

“Cô...cô đúng là cái đồ không biết xấu hổ!” Triệu Mặc tức điên lên rồi, giơ tay lên định đánh Liễu Tiêu Hàn: “Tôi cho cô ăn cho cô mặc, nuôi cô lớn bằng này thế mà cô lại muốn bám lấy Lưu Nguyên?!”

Liễu Tiêu Hàn kịp thời đẩy Lương Nặc về phía sau rồi cố ý đưa mặt ra đỡ lấy cái tát cảu Triệu Mặc, mặt cô nhanh chóng đỏ lên, Lương Nặc ngạc nhiên: “Tiêu Hàn, cậu sao rồi?”

“Không sao!” Liễu Tiêu hàn không ngừng nhìn Lương Nặc ra hiệu bằng mắt nhưng Lương Nặc đơ người ra không hiểu.

Triệu Mặc đánh xong cảm thấy cũng đỡ tức hơn.

“Thay đồ nhanh lên, đi xuống khách sạn làm nhân viên phục vụ giúp việc đi! Cả ngày chỉ biết ăn, trước đây sao người bị tai nạ không là....”

“Mẹ!” Lời của Triệu Mặc chưa nói hết, một giọng nam trầm đột nhiên cắt ngang lời bà ta: “Mẹ với Tiêu Hàn ở đây làm gì đấy?”

Liễu Tiêu Hàn cố quay người đi không để lộ ra bên má bị đánh.

Lương Nặc nắm lấy tay cô bạn, thay bạn mình cảm thấy oan ức, Liễu Tiêu Hàn trộm ra hiệu bằng mắt cho cô ý bảo cô đừng vội.

“Không sao anh rể, bác nói rằng đông người nên hơi bận, em lập tức đi giúp mọi người đây!”

Nói xong rồi cô bèn đi ra hướng cầu thang xuống lầu, Thẩm Lưu Nguyên nheo mày, kịp thời nắm lấy tay cô lôi cô lại: “Ai cho em đi làm người giúp việc...mặt em sao thế này?”

“Em không cẩn thận nên bị ngã thôi!”

“Ngã mà lại có vết của một cái tát?”Thẩm Lưu Nguyên nhìn Triệu Mặc, đau đầu: “Mẹ, muốn con nói với mẹ bao nhiêu lần nữa, con sẽ không lấy người khác đâu, mẹ không thể chung sống hòa bình với Tiêu Hàn được à?”

Triệu Mặc lập tức lấy tay ôm lấy ngực trái, đau xót nói: “Ông ơi, ông xem con trai của chúng ta kìa, có phụ nữ cái là quên luôn cả mẹ nó....sao lúc trước ông không đưa tôi đi cùng luôn đi, nghiệp chướng rồi....”

Lương Nặc nhìn Triệu Mặc lật mặt từng giây từng phút, thấy sốc và há hốc mồm.

Xem ra, Bắc Minh phu nhân vẫn còn tốt một chút, ít nhất cũng không đến nỗi nước mắt cá sấu để có được sự thương cảm đồng tình từ đàn ông.

Quả nhiên, một giây sau Thẩm Lưu Nguyên liền buông tay Liễu Tiêu Hàn ra, đi đến đỡ lấy Triệu Mặc, an ủi: “Mẹ, có phải con không cần mẹ đâu, con chỉ là muốn hai người chung sống hòa bình với nhau, linh hồn ba con trên trời cũng....”

“Đừng nhắc tới ba mày nữa, con nói xem con đã bao nhiêu tuổi rồi, khi ba con bằng con bây giờ thì con đã biết nghịch đất sét nặn đồ chơi rồi, nhìn lại con xem, ngày nào cũng quấn quýt lấy phụ nữ, con cái cũng không sinh ra được, có phải muốn làm mẹ tức chết mới can tâm không?”

Ánh mắt Liễu Tiêu Hàn càng lúc càng lạnh lùng.

Lương Nặc không kìm được mà đứng ra nói giúp cô: “Bác à, những lời bác vừa nói cũng không được đúng cho lắm, Tiêu Hàn hãy còn nhỏ tuổi, lại là thật lòng yêu thương Thẩm tiên sinh, con thì sớm muộn cũng sẽ có, bác cứ nhất định phải chia rẽ hai người họ thì không cảm thấy có lỗi với bác trai ạ?”

“Cô...cô là người phụ nữ tới từ đâu hả?” Triệu Mặc chỉ tay vào Lương Nặc đột nhiên nói: “Tôi biết rồi, cô nhất định là trợ thủ do cô ta mời tới! Con trai, ta không muốn nhìn thấy người phụ nữ này nữa, con hãy đuổi cô ta ra ngoài đi.”

Liễu Tiêu Hàn cười trong sự tức giận: “Bác gái, bác làm như thế chẳng phải là quá đáng rồi à?”

“Bảo an!” Triệu Mặc không quan tâm mà gọi bảo an.

Thẩm Lưu Nguyên ném cho Liễu Tiêu Hàn cái nhìn lạnh như bẳng, thấp giọng uy hiếp Triệu Mặc: “Mẹ, nếu mẹ nhất quyết phải làm lớn chuyện này nên thì tốt nhất buổi tiệc này cả mẹ và Tiêu Hàn đều không cần tham gia nữa.”

“Cái gì, con lại dám thế này với mẹ à? Ông ơi là ông ơi...hu hu, con trai của chúng ta lớn rồi, nó đủ lông đủ cánh nên không cần mẹ nó rồi, tôi muốn đi nhảy lầu, tôi đi tìm ông thôi...”

Đây là điển hình cho những bà mẹ lấy mình ra ăn vạ, một khi không thuận theo ý mình là liền giả vờ khóc lóc dọa này kia.

Dây thần kinh trên đầu Thẩm Lưu Nguyên giật lên đùng đùng.

Lương Nặc cảm nhận được Liễu Tiêu Hàn nắm tay cô mỗi lúc một chặt hơn, lập tức, Liễu Tiêu Hàn hít một hơi thở thật sâu, nhìn Triệu Mặc cười: “Bác, Anh rể hôm nay còn mới Bắc Minh Dục của tập đoàn Bắc Minh tới tham gia buổi tiệc bác có biết không ạ?”

Triệu Mặc thở hắt ra một tiếng coi thường: “Chẳng lẽ cô lại còn có quen biết với một nhân vật lớn như thế?”

“Nặc Nặc, gọi điện cho chồng cậu tiếng, bảo anh ấy không tới nữa, dù sao thì vợ anh ấy cũng bị chủ nhân bữa tiệc đuổi ra ngoài rồi, anh ấy còn đến làm gì nữa?!”

Thẩm Lưu Nguyên và Triệu Mặc đều đơ người ra nhìn Lương Nặc.

“Cô nói cô ta là....là Bắc Minh thái thái?”

“Chúng ta đi, tớ cũng không muốn tham gia nữa.”

Liễu Tiêu Hàn kéo tay Lương Nặc sải bước về phía ngoài, ánh mắt kiên quyết, Thẩm Lưu Nguyên ngạc nhiên sau đó mới trở về trạng thái bình thường, liền đuổi theo: “Đợi đã Tiêu Hàn.”